6 năm làm bảo hiểm, điều mình sợ nhất là phải chốt hợp đồng. Mình dùng đúng chữ "phải chốt". Sợ đến mức chị quản lý chỉ cần nhắc 2 chữ "chốt sale" là mình không muốn nói chuyện với chị nữa. Trái ngược là mình học chuyên môn rất kỹ: về luật, về y khoa chuyên sâu, bồi thường, cả những case thuộc top 5% khó nhất của ngành. Chỉ để nếu khách hàng rơi vào số ít đó, họ không phải một mình. Đã gặp chuyện hiếm rồi mà bên cạnh không có người hiểu, thì tội lắm. Chuyên môn giỏi. Nhưng sợ nói giá. Cuối 2025 mình biết đến thiền, nhưng ý định đầu tiên trong mình đi thiền không phải để phát triển bản thân, mà vì hôn nhân của mình lúc đó đã đến mức mình cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình. Mình đi để trốn tránh việc đối diện với việc rời hẳn khỏi mối quan hệ và mình cũng chưa sẵn sàng về nhà đẻ. Đáng lẽ ngay tháng 11/2025 mình đã đi thiền khoá đầu tiên rồi, có vẻ pháp vận hành và mình chưa đủ duyên nên lần đó mình không đi được. Trộm vía, sau đó lần đầu 2 vợ chồng mình đi thiền là khoá 18/01/2026, rồi 03/05/2026 và mình phát hiện ra một thứ mình không hề đi tìm. Mình từng nghĩ bán hàng là đi lấy tiền của người khác. Mình không nuôi dưỡng tình yêu với tiền, nên mỗi lần nói giá là mỗi lần thấy mình đang làm gì đó sai. Mình nhận ra, nhìn xung quanh thấy hệ quả là có những người cũng tương tự mình: một người có thể rất giỏi chuyên môn nhưng vẫn không bán được, vì bên trong họ đang xem việc nhận tiền là một điều gì đó không đúng. Cả năm vừa rồi mình đi học bán hàng (đó là mình nghĩ về việc vào 10X được học xây kênh với bán hàng thôi, nhưng thực tình phần đó chỉ chiếm đâu đó 10% trong 10X mà mình nhận được). Cơ mà, học thôi không đủ. Mình chỉ thực sự bán được hàng khi nó cộng với thiền: khi mình hiểu quy luật vận hành của cuộc sống, và hiểu cách mình liên tục phản ứng với vấn đề. 2 tháng vừa rồi, lần đầu tiên trong đời mình thực sự làm sales cả setter (đặt lịch) và closer (chốt sales). Lần đầu tiên, trong 5 ngày: gọi 26 người, 19 người phản hồi, 16 đơn hàng. Tỷ lệ chốt trên số khách phản hồi: 84%.