Nếu anh em đang tập rất chăm mà vẫn thấy giậm chân, tôi muốn nhắc một câu cho nhẹ người: Chăm chỉ mà thiếu con đường, giống như đi bộ thật nhanh trong một vòng tròn. Anh em đang chăm ở lĩnh vực nào mà vẫn thấy mình đứng đúng chỗ cũ? Kể tôi nghe một dòng thôi, tôi đọc hết. Hồi đó tôi tập DJ kiểu rất “có trách nhiệm”. Ngày nào cũng tập. Tối nào cũng lôi mấy cái đĩa DVD hướng dẫn ra xem tới khuya. Lưu kín mấy danh sách “phải học cho bằng được”. Tôi còn tự hào vì tôi chăm. Nhưng có một cái khó nói: Nghe lại set của tôi sau 1 tháng, nó vẫn y như cũ. Vẫn những chỗ chênh nhịp. Vẫn cái đoạn chuyển bài nghe hơi gượng. Vẫn cảm giác “tôi có làm, nhưng sao không lên”. Tôi bắt đầu tự trách. Tự nghi ngờ. Có đêm tắt nhạc xong ngồi im, kiểu: hay là tôi không có duyên với cái này. Sau đó tôi mới nhận ra một điều cực phũ nhưng cực thật: Tôi không thiếu cố gắng. Tôi thiếu một con đường. Vì sao càng chăm càng dễ rối? Vì “chăm” mà không có con đường thường sẽ rơi vào 3 cái bẫy: 1. Gom mỗi nơi một mảnh Video này dạy một kiểu, người kia dạy một kiểu, tôi nhặt hết về như nhặt đồ ngoài chợ. Kết quả là kiến thức nhiều lên, nhưng tay không chắc hơn. 2. Tập thứ tôi thích, né thứ tôi yếu Tôi thích chơi đoạn drop, thích đánh effect, thích mashup. Còn beatmatch, phrasing, cấu trúc set thì… để mai. Mai thành tuần sau. Tuần sau thành “để khi nào rảnh”. 3. Không có thước đo tiến bộ Tập xong thấy mệt là tưởng tôi tiến bộ. Thật ra mệt chỉ nói tôi có hoạt động, không nói tôi có đi đúng hướng. Nên mới có cảnh: Đi rất nhanh. Rất đều. Rất nghiêm túc. Nhưng sáng ra vẫn đứng đúng chỗ cũ. Cú lật của tôi đến từ “mentor” và “lộ trình” Cái ngày tôi được một người đi trước chịu kèm, tôi mới hiểu mentor giỏi không làm tôi học nhiều hơn. Mentor giỏi làm 2 việc thôi: - Sắp lại thứ tự: cái gì tập trước, cái gì để sau, cái nào chưa cần đụng - Giữ tôi đi đúng đường: thấy tôi lạc là kéo về, thấy tôi đốt giai đoạn là chặn lại Tự nhiên mọi thứ nhẹ đi. Không còn cảm giác “tôi phải học hết”. Mà là “tôi chỉ cần đi đúng thứ tự”.