4h50’ Ngoài trời còn chưa sáng hẳn. Từng gương mặt quen thuộc lần lượt xuất hiện. Hôm nay là ngày thứ 8 trong 10 ngày chị @Loan Vũ đi thiền. Chị không có mặt. Nhưng cả lớp vẫn học bình thường. Đúng giờ đủ thành viên tự giác và không cần dục nhắc. Mình từng tham gia không ít lớp học online nên hiểu một chuyện: để một người bấm vào Zoom đã khó, để họ thật sự có mặt trong suốt một buổi học còn khó hơn nhiều. Có những lớp nội dung rất hay, người đứng lớp rất giỏi, nhưng học viên vừa nghe vừa làm việc khác. Camera vẫn sáng nhưng sự chú ý thì đã chạy đi đâu mất. Với người làm đào tạo, coaching hay xây cộng đồng online, có lẽ đây là một trong những điều khó nhất: Làm sao để người học không chỉ “có mặt”, mà thật sự muốn ở lại? Vậy mà sáng nay, mình nhìn những gương mặt trên màn hình và thấy một điều rất khác. 5 giờ sáng. Suốt 90 phút.Không ai tỏ vẻ sốt ruột.Không ai chỉ ngồi nghe cho xong. Mọi người cùng tham gia,hiện diện trọn vẹn 90’. Hôm nay chúng mình thực hành Ngôi nhà cuộc sống, với một từ khóa là sự hiện diện trọn vẹn. Mỗi người nhìn lại một góc trong cuộc sống của mình. Điều gì đang ổn?Điều gì đang bỏ quên? Điều gì cần được dành thời gian nhiều hơn? Rồi từng người chia sẻ. Người khác lắng nghe. Có người đặt câu hỏi. Có người góp ý. Có người nhận ra một điều rất nhỏ mà trước đây mình chưa từng để ý. Và điều thú vị là tất cả những việc đó vẫn diễn ra dù chị Loan không có mặt. Mỗi ngày, một thành viên trong nhóm tự nhận một phần việc. Người dẫn Zoom. Người chụp hình. Không ai đứng đó yêu cầu mọi người phải làm. Mọi người tự làm. Đến 6 giờ 30, buổi học kết thúc. 6 gương mặt rạng rỡ không muốn dời zoom. Và chính khoảnh khắc ấy làm mình nhớ đến một điều thầy Trần Mạnh Đức @Tran Manh Duc từng chia sẻ: Công thức để hiện thực hóa mọi ước mơ là: niềm tin vào bản thân + sự đồng thuận. Trước đây nghe thì thấy rất đúng. Nhưng để hiểu sâu sắc thì phải nói thật là chưa. Nhưng những ngày này, mình đang được nhìn thấy công thức ấy phát huy sức mạnh bằng chính trải nghiệm của mình.