CÁCH BẠN NHÌN VỀ CHÍNH MÌNH SẼ QUYẾT ĐỊNH SỨC MẠNH BẠN CÓ Tôi nhận ra được điều này : Tôi ngày càng tin rằng, con người không chỉ sống bằng năng lực mình có, mà còn sống bằng niềm tin mình có về chính mình. Có những người thực sự có năng lực, nhưng vì luôn nghĩ mình chưa đủ nên cả đời chỉ dám sử dụng một phần rất nhỏ khả năng của mình. Ngược lại, có những người ban đầu chưa giỏi, nhưng họ tin mình có thể học, có thể trưởng thành, có thể tìm ra cách. Chính niềm tin ấy khiến họ dám bước, và mỗi bước đi lại giúp họ trở thành một phiên bản lớn hơn. Tôi cảm nhận điều này rất rõ qua chính mình. Có những việc ban đầu tôi cũng chưa biết phải làm thế nào. Nhưng khi bên trong tôi có một niềm tin rất đơn giản: “Mình sẽ làm được. Chưa biết thì sẽ học. Chưa có cách thì sẽ tìm ra cách”, tôi thấy mình rất khác. Tôi mở ra thay vì co lại. Tôi bắt đầu làm thay vì ngồi lo. Và khi bắt đầu hành động, những ý tưởng mới xuất hiện, những con đường mới dần hiện ra. Rất nhiều lần, kết quả cuối cùng còn vượt xa điều tôi từng hình dung. Nhưng tôi cũng nhận ra, chỉ cần bên trong xuất hiện một suy nghĩ: “Khó quá. Không biết mình có làm được không…”, tôi lập tức trở nên nặng nề. Tôi nghĩ nhiều hơn, trì hoãn nhiều hơn và dường như chính mình đang lấy sức mạnh ra khỏi mình. Sau nhiều lần như vậy, tôi học được một điều rất quý: Mỗi khi mình yếu đi, tôi không vội đi tìm sức mạnh ở bên ngoài. Tôi quay vào trong và nói chuyện với chính mình. Tại sao mình lại nghĩ mình không làm được? Điều đó có thật không, hay chỉ là một nỗi sợ? Nếu mình tin chắc rằng sẽ có cách, mình sẽ nhìn chuyện này như thế nào? Rồi tôi nhắc mình về những con đường mình từng đi qua, những điều từng tưởng không thể nhưng cuối cùng vẫn vượt qua được. Và kỳ lạ thay, nhiều khi hoàn cảnh chẳng thay đổi gì cả. Chỉ có cách tôi nhìn về mình thay đổi — nhưng sức mạnh bên trong đã trở lại. Vậy nên càng sống, tôi càng thấy việc trở thành một người biết nâng đỡ chính mình quan trọng biết bao. Chúng ta có thể dành cả đời mong một ai đó hiểu mình, tin mình, khích lệ mình. Nhưng sẽ có những đoạn đường không ai có thể đi thay. Và khi ấy, thật quý nếu bên trong ta có một người vẫn dịu dàng nói: