Có một kiểu bi kịch rất vô lý trong hôn nhân: Bản thân mình thiếu thốn tình cảm từ bé, lớn lên đi lấy chồng rồi bắt người ta phải đền bù toàn bộ những thiếu thốn ấy. Để rồi một người đàn ông chăm chút cho mình từng miếng ăn giấc ngủ, yêu thương mình hết mực, mình vẫn thấy không đủ, vẫn thấy bất an. Đơn giản vì ngay từ đầu, mình đã đi đòi nợ…SAI NGƯỜI. — VẾT THƯƠNG TỪ CÁI ÔM LUÔN BỊ MẸ TỪ CHỐI Ngày trước, hồi còn học cấp 1, cấp 2, tôi là một đứa trẻ cực kỳ thèm khát được mẹ ôm. Cứ mỗi lần tôi muốn sà vào lòng mẹ thì mẹ lại đẩy tôi ra. Mẹ bảo: “Con phải mạnh mẽ lên, con phải tự lập lên, đừng có yếu đuối như thế. Sau này không có mẹ thì con dựa vào ai?” Lần nào muốn ôm cũng bị đẩy ra kèm theo câu nói đó. Riết rồi nó ăn sâu vào tiềm thức tôi một niềm tin: Càng là con gái càng phải mạnh mẽ, tự lực cánh sinh và tuyệt đối không được dựa dẫm vào ai. Lời dạy này của mẹ cũng xuất phát từ việc bố mẹ tôi không có hạnh phúc, ông bà ngoại, ông bà nội cũng không có hạnh phúc. Không ai được yêu và biết yêu đúng cách. Chứng kiến bố mẹ thường xuyên cãi nhau, mẹ hay kể những chuyện tiêu cực về bố, từ một đứa con gái quấn quýt bố, tôi càng lớn càng xa cách, càng hiểu lầm bố hơn. (Tôi không kể điều này ra để đổ lỗi hay trách bố mẹ, vì bây giờ tôi đã đủ hiểu, kết nối lại với cả bố và mẹ. Tôi hiểu khi bố mẹ đều mang tổn thương, không có sự lắng nghe sẻ chia, khi chỉ biết im lặng kìm nén uẩn ức, ai cũng trở thành nạn nhân trong câu chuyện của mình) Thế là bên trong tôi thiếu cả tình thương mềm mại của mẹ, lẫn cảm giác chở che an toàn từ bố. Đói khát cái ôm từ nhỏ nên nó nhào nặn ra ngôn ngữ tình yêu của tôi sau này: Tôi cực kỳ thích được đụng chạm, lúc nào cũng thèm được ôm ấp. Với tôi, cứ phải chạm vào nhau, thể hiện ra ngoài thì mới tin là người ta yêu mình. — KHÁT TÌNH CẢM VÀ NỖI SỢ MÌNH KHÔNG XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC YÊU Khổ nỗi, chồng tôi lại là người cực kỳ ngại thể hiện tình cảm ở chỗ đông người. Còn tôi thì ngược lại, ra ngoài lúc nào cũng muốn nắm tay, muốn thể hiện. Thế là mỗi lần thấy chồng rụt rè hay né tránh, tôi bắt đầu tự biên tự diễn một tràng trong đầu: “Anh ấy không yêu mình. Anh ấy xấu hổ vì mình nên mới không dám nắm tay. Chắc mình tệ lắm, mình không xứng đáng được yêu, không xứng đáng để chồng tự hào.”