Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
Mar
Apr
May
Jun
Jul
Aug
What is this?
Less
More
SIÊU KẾT NỐI

252 members • Free

Sức Khoẻ Hoàn Hảo

622 members • Free

Make It Viral

2.9k members • Free

10X Masterminds

175 members • $3,300/year

Kiếm Tiền Với Skool

726 members • Free

The New Rich

13.4k members • Free

100M

319 members • Free

WEDUVATE

1.1k members • Free

73 contributions to The New Rich
GAME 30 NGÀY THỰC HÀNH 7C - CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU !
Game này giành cho những anh em thực sự cam kết và mong muốn cải thiện tính hành động của chính mình trong 30 ngày. RÕ mục tiêu, thực hiện bằng từng việc nhỏ , mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng. Có đo lường và đúc kết. Giữ trách nhiệm và tương tác. Các anh em thực hành 7C cùng chia sẻ thành tựu và bài học của mình ở đây cùng học cùng cộng hưởng nhé.
GAME 30 NGÀY THỰC HÀNH 7C - CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU !
0 likes • 11h
Ngày 12/30 - Hà Đoàn 1. Số comment : 10 2. Nhắn tin : 7 3. Cuộc gọi: 2 Bài học ngộ ra: Nhận thức đúng, hành động đúng Bối cảnh là để thể nghiệm nội tâm Mình có đang nói những gì mình làm và làm những gì mình nói.
0 likes • 11h
Ngày 13/30 - Hà Đoàn 1. Số comment : 7 2. Nhắn tin : 11 3. Cuộc gọi: 1 Bài học ngộ ra: Làm tốt việc cần làm. Mình sẽ nhận được được phần thưởng xứng đáng. Hiện thực của mình, sẽ giúp mình tìm được người phù hợp. Nhân tốt, Duyên lành, Quả như ý
Góc nhìn của bạn sẽ quyết định cách bạn làm và cách bạn trải nghiệm cuộc sống.
Góc nhìn của bạn sẽ quyết định cách bạn làm và cách bạn trải nghiệm cuộc sống. Đây là điều mình khiến mình suy tư khi nhận được câu hỏi từ người em. “Có cách nào quay về bên trong mình mà không đau? Sợ đau.” Nếu vui vẻ, mình có thể dễ dàng đón nhận. Vậy thì khi đau, bạn- đang- nhìn- nó- như- nào? Mình coi nó là một trong những cảm xúc của con người hay coi đó là một trạng thái sống? Nếu đấy là một cái cảm xúc, nó sẽ đến rồi đi. Chắc chắn.Khi đi qua rồi mình càng thấm hơn một điều: Cảm xúc mạnh thường khiến con người trưởng thành nhanh hơn. Còn nếu đấy là một trạng thái sống, nó sẽ ăn dần ăn mòn tinh thần, niềm tin bên trong mình. Lâu dần nỗi sợ "vô hình" càng nhiều hơn. Nếu những bài học, những thử thách mình nhìn nhận đó là “cơn đau” thì bạn sẽ bận sống trong cơn đau mà quên mất việc mình cần làm. Nhưng nếu bạn coi đó là một trò chơi giúp bạn phát triển trí não thì bạn sẽ tập trung vào tìm cách chơi nó tốt hơn. Một bối cảnh nhưng hai góc nhìn khác nhau sẽ quyết định trạng thái sống khác nhau. Trải nghiệm không xấu, nhưng trải nghiệm như thế nào là do bạn chọn lựa Bạn đang nhìn "cơn đau" đến với mình là một loại cảm xúc hay là một trạng thái sống?
“Tái cấu trúc lại niềm tin bản thân” là món quà mình nhận được ở tháng 8.
Bài học tâm đắc nhất mình nhận được trong tháng 8 đó chính là: Cách bạn định nghĩa sẽ quyết định cách bạn làm, nhưng niềm tin bản thân sẽ quyết định bạn chơi dài đến bao lâu. Chắc hẳn bạn còn nhớ câu chuyện món quà “Sống có kế hoạch” tháng 7 mà mình nhận được khi học-hành- sửa mình xuyên suốt 30 ngày Với tháng 8- 31 ngày này, Mình đã ưu tiên cho điều gì? Đó chính là tái cấu trúc lại niềm tin bản thân, thay đổi từng cái niềm tin bên trong mình. Nếu bạn đang rất muốn làm điều gì đó nhưng luôn cảm thấy mình không đủ mạnh mẽ để bước ra và hành động hay bạn đang muốn làm cái điều gì nhưng lại bị những người bên cạnh mình nói rằng “mình đã làm được gì đâu mà rồi thể hiện” thì hãy dừng lại một chút và đọc câu chuyện của mình nhé. Biết đâu có “từ khóa” nào chạm vào giúp bạn thay đổi mạnh mẽ hơn Bạn có từng nghe thấy công thức: Niềm Tin bản Thân + Đồng thuận con người = Hiện thực hóa ước mơ. Bạn có thấy nó không thực tế, ảo tưởng? Vậy để cho mình cho bạn biết một bí mật nhé. Nó không xa, nó rất gần- ngay bên trong chúng ta và ngay bên cạnh chúng ta Nếu bạn thấy nó xa bởi ước mơ của bạn nó đang lớn vượt quá tầm khả năng hiện tại, nhưng cũng không có nghĩa là không thực hiện được nếu niềm tin của bạn đủ lớn, đó phải là mong muốn tột cùng cộng thêm sự kiên trì cần mẫn của bản thân. Theo đúng công thức, muốn hiện thực một ước mơ của mình thì bước đầu tiên phải là gia tăng niềm tin vào bản thân. Bước thứ hai mới tìm kiếm sự đồng thuận của con người. Mình có 1 cái thói quen đó là viết nhật ký mỗi ngày, duy trì khoảng 16 tháng và nhờ việc viết nhật ký này, nó giúp mình kết nối lại với chính mình, hiểu mình, hiểu cuộc sống của mình hơn. Mối quan hệ giữa mình với bản thân và giữa mình và thế giới xung quanh đang tương tác như thế nào? Đây cũng là cách giúp mình thấy bức tranh cuộc sống rõ ràng hơn, nâng cấp mối quan hệ với từng khía cạnh trong cuộc sống: nội tâm, sức khỏe, mối quan hệ… giờ là sự nghiệp tài chính Và một cái điều thú vị mình nhận ra là qua mỗi trải nghiệm, mỗi bối cảnh cuộc sống trong tháng 8 này, giúp mình quan sát và nhận diện những “thay đổi vi tế” từ sâu bên trong.
“Tái cấu trúc lại niềm tin bản thân”  là món quà mình nhận được ở tháng 8.
2 likes • 2d
@Phuong Anh Le Cảm ơn em đã đón nhận. Vậy thì nhất định phải nói chuyện với nhau nhiều hơn rồi Phương Anh ơi ^.^
0 likes • 2d
@Nguyễn Hiền Câu hỏi rất thú vị đó chị Hiền ơi. Em không gia tăng mà em thay đổi lại từ những cái không phù hợp để chuyển thành những cái phù hợp. Chị Hiền có muốn nghe câu chuyện của em không nè, biết đâu nhận được key nào chị Hiền có thể thay đổi trong chiến lược của mình
Bạn biết nhiều nhưng lại không thành công
Tôi từng nghĩ biết nhiều là một lợi thế. Tôi từng tự hào vì mình làm được mọi thứ, từ A đến Z, không cần ai giúp. Nhưng rồi tôi nhận ra: Chính cái "biết nhiều" ấy đã kìm hãm tôi. Tôi có thể tự tay viết nội dung, tự thiết kế, tự chạy quảng cáo. Tôi có thể tự kế toán, tự chăm sóc khách hàng, tự giao hàng. Tôi biết hết. Làm hết. Không ai làm nhanh và chuẩn bằng tôi. Nghe có vẻ giỏi. Nhưng thực chất là… mệt. Và cô đơn. Vì sao? Vì tôi sợ giao. Tôi sợ người khác làm sai. Tôi sợ họ không cẩn thận như tôi. Tôi sợ phải ngồi sau lưng kiểm tra lại, rồi lại chính tay sửa. Thế là tôi ôm đồm. Sáng dậy sớm, tôi làm việc trước khi mặt trời lên. Tối đến, khi cả phố lên đèn, tôi vẫn ngồi một mình trước màn hình. Có hôm bữa cơm nguội lúc 10 giờ. Có hôm chẳng kịp ăn gì ngoài cốc trà đá. Tôi ốm. Rồi lại dậy. Lại làm. Tôi than thở có nghe, nhưng tay vẫn không ngừng gõ phím. Rồi một lần, bạn tôi nói: "Mày không phải thiếu kiến thức. Mày thiếu người. Thiếu lòng tin." Tôi chợt tỉnh. Đúng vậy. Tôi không thất bại vì kém. Tôi thất bại vì tôi không tin tưởng bất cứ ai – kể cả chính mình đủ mạnh để chấp nhận rủi ro. Tôi muốn mọi thứ hoàn hảo. Nhưng sự hoàn hảo ấy đã bóp nghẹt sự phát triển. Bạn có nhận ra không? Khi bạn giữ tất cả trong tay, bạn chỉ lớn bằng bàn tay. Nhưng khi bạn biết mở ra, biết trao đi, bạn mới có cơ hội lớn bằng cả một tập thể. --- Vậy nên, nếu bạn đang như tôi ngày trước: Biết làm hết nhưng chỉ một mình, kiệt sức và chưa thành công… Hãy thử học cách buông. Buông để người khác được sai. Buông để họ được lớn. Buông để bạn có thời gian nghỉ ngơi. Và hãy bắt đầu bằng một việc rất nhỏ: Hôm nay, bạn sẽ giao một việc cho người khác. Dù sợ, dù có thể sai. --- 👇 Dưới đây, hãy comment cho tôi biết: - Bạn đang làm công việc gì? - Bạn đang cần sự giúp đỡ gì từ mọi người? - Bạn sẵn sàng giao việc nào ra ngoài nếu có ai đó giỏi hơn? Đừng sợ. Bạn không cần cô đơn trong công việc nữa. Chỉ cần một lời nhờ, một bàn tay đưa ra – mọi thứ có thể thay đổi.
1 like • 2d
Chị cũng từng trải qua cái bối cảnh ôm rất nhiều nè, nhưng nó ở một khía cạnh khác, đó là gia đình. Tin là chỉ mình mới tốt đúng là tự tay đốt hết năng lượng của mình :))) . Và đúng là khi ôm quá nhiều rồi đến lúc chán quá thì cũng phải buông. Nhưng chính cái lúc buông đó là cái lúc mà chị học được chữ tin tưởng và trao quyền lại cho người thân của mình. Thì mình nhận ra là ồ, mọi người cũng làm rất là tốt. Thậm chí mẹ mình chăm cháu còn tốt hơn mình, tụi nhỏ cũng thích bố tắm cho con..
Chồng yêu và chiều tôi hết mực, nhưng tôi suýt phá nát hôn nhân của mình vì…..
Có một kiểu bi kịch rất vô lý trong hôn nhân: Bản thân mình thiếu thốn tình cảm từ bé, lớn lên đi lấy chồng rồi bắt người ta phải đền bù toàn bộ những thiếu thốn ấy. Để rồi một người đàn ông chăm chút cho mình từng miếng ăn giấc ngủ, yêu thương mình hết mực, mình vẫn thấy không đủ, vẫn thấy bất an. Đơn giản vì ngay từ đầu, mình đã đi đòi nợ…SAI NGƯỜI. — VẾT THƯƠNG TỪ CÁI ÔM LUÔN BỊ MẸ TỪ CHỐI Ngày trước, hồi còn học cấp 1, cấp 2, tôi là một đứa trẻ cực kỳ thèm khát được mẹ ôm. Cứ mỗi lần tôi muốn sà vào lòng mẹ thì mẹ lại đẩy tôi ra. Mẹ bảo: “Con phải mạnh mẽ lên, con phải tự lập lên, đừng có yếu đuối như thế. Sau này không có mẹ thì con dựa vào ai?” Lần nào muốn ôm cũng bị đẩy ra kèm theo câu nói đó. Riết rồi nó ăn sâu vào tiềm thức tôi một niềm tin: Càng là con gái càng phải mạnh mẽ, tự lực cánh sinh và tuyệt đối không được dựa dẫm vào ai. Lời dạy này của mẹ cũng xuất phát từ việc bố mẹ tôi không có hạnh phúc, ông bà ngoại, ông bà nội cũng không có hạnh phúc. Không ai được yêu và biết yêu đúng cách. Chứng kiến bố mẹ thường xuyên cãi nhau, mẹ hay kể những chuyện tiêu cực về bố, từ một đứa con gái quấn quýt bố, tôi càng lớn càng xa cách, càng hiểu lầm bố hơn. (Tôi không kể điều này ra để đổ lỗi hay trách bố mẹ, vì bây giờ tôi đã đủ hiểu, kết nối lại với cả bố và mẹ. Tôi hiểu khi bố mẹ đều mang tổn thương, không có sự lắng nghe sẻ chia, khi chỉ biết im lặng kìm nén uẩn ức, ai cũng trở thành nạn nhân trong câu chuyện của mình) Thế là bên trong tôi thiếu cả tình thương mềm mại của mẹ, lẫn cảm giác chở che an toàn từ bố. Đói khát cái ôm từ nhỏ nên nó nhào nặn ra ngôn ngữ tình yêu của tôi sau này: Tôi cực kỳ thích được đụng chạm, lúc nào cũng thèm được ôm ấp. Với tôi, cứ phải chạm vào nhau, thể hiện ra ngoài thì mới tin là người ta yêu mình. — KHÁT TÌNH CẢM VÀ NỖI SỢ MÌNH KHÔNG XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC YÊU Khổ nỗi, chồng tôi lại là người cực kỳ ngại thể hiện tình cảm ở chỗ đông người. Còn tôi thì ngược lại, ra ngoài lúc nào cũng muốn nắm tay, muốn thể hiện. Thế là mỗi lần thấy chồng rụt rè hay né tránh, tôi bắt đầu tự biên tự diễn một tràng trong đầu: “Anh ấy không yêu mình. Anh ấy xấu hổ vì mình nên mới không dám nắm tay. Chắc mình tệ lắm, mình không xứng đáng được yêu, không xứng đáng để chồng tự hào.”
Chồng yêu và chiều tôi hết mực, nhưng tôi suýt phá nát hôn nhân của mình vì…..
4 likes • 2d
Chúc mừng bạn. Câu chuyện của bạn thật sự rất cảm động, khi mà đọc từng dòng, mình cảm thấy như mình được chứng kiến thước phim này được chiếu lại một lần nữa. Bối cảnh của mình hơi khác, nhưng nó cũng có một bài học chung đó là sự kết nối với mình. Đúng là chỉ khi đi qua con đường đó thì chúng ta mới hiểu ý nghĩa của việc kết nối được với chính mình quan trọng như thế nào.Chỉ khi mình hạnh phúc thì người bên cạnh mình cũng mới được hạnh phúc. Khi chúng ta buông tha cho việc người khác đáp ứng nhu cầu của mình bằng việc tự đáp ứng nhu cầu của mình, thì sự kết nối của mình với thế giới xung quanh cũng nhẹ nhàng hơn, vui vẻ hơn nhỉ.
1-10 of 73
Đoàn Hà
6
1,398 points to level up
@oan-ha-1454
Giúp bạn đi đúng hơn, đi nhanh hơn nhờ việc hiểu mình. Hiểu mình là hành trình bắt đầu cho sự phát triển bền vững

Active 11h ago
Joined Jun 1, 2026
Powered by