Cách đây khoảng 4 tháng, mình bước vào một giai đoạn mà nhìn từ bên ngoài thì mọi thứ dường như vẫn ổn: công việc vẫn tốt, gia đình vẫn ổn, con cái và đời sống cá nhân vẫn tiếp diễn theo nhịp quen thuộc. Nhưng ở bên trong, mình luôn có cảm giác mất cân bằng. Dù không xảy ra biến cố rõ ràng, mình lại thường xuyên thấy chơi vơi, như có một khoảng trống âm thầm tồn tại trong tâm trí. Mình không gọi tên được nó là gì, chỉ biết rằng mình “chưa trọn vẹn”, vẫn còn nhiều mong muốn: muốn công việc thuận lợi hơn nữa, muốn mọi thứ tốt hơn nữa, muốn các mối quan hệ hòa hợp hơn nữa. Điều khiến mình mệt nhất không chỉ là khó khăn về sức khỏe hay áp lực công việc, mà là trạng thái mập mờ kéo dài trong nội tâm: hoài nghi, không rõ ràng, và có một sự giằng co âm ỉ. Mình có nhiều mục tiêu nhưng lại dễ bỏ dở. Mình thấy áy náy và tự trách khi mình không theo tới cùng, nhưng đồng thời cũng không tìm ra được “động lực gốc rễ” — rốt cuộc mình làm những điều đó để làm gì, vì điều gì. Mình nhận ra mình giống như đang cố hoàn thiện cuộc sống bằng nhiều nỗ lực rời rạc, trong khi thiếu một bức tranh tổng thể để kết nối mọi thứ lại với nhau. Rồi mình liên tục 3 tháng được trải nghiệm chương trình “Bí Mật Cuộc Sống” cùng thầy Trần Mạnh Đức. Trong quá trình đó, điều thay đổi lớn nhất không phải là mình “nghe thêm khái niệm mới”, mà là mình bắt đầu nhìn rõ hơn bức tranh đời mình: những khía cạnh trong cuộc sống, những khát vọng sâu bên trong, những mục tiêu thật sự có ý nghĩa với mình. Những điều trước đây mình đã từng nghe qua ở đâu đó, nhưng chưa từng có sự rõ ràng trong tâm trí, thì đến giai đoạn này mình mới thực sự “gọi tên” được. Sau 3 tháng học và trải nghiệm, mình tiếp tục thêm 1 tháng nghiêm túc hành động: đưa các kiến thức của chương trình vào hệ thống vận hành hằng ngày, thực hành liên tục, biến điều mình hiểu thành việc mình làm. Mình tập trung vào việc xác định khát vọng của đời mình, rồi từ khát vọng đó chuyển hóa thành mục tiêu, dự án, thói quen và những hành động cụ thể mỗi ngày.