Sau 2 tuần đều đặn hành thiền cùng cả nhóm, thứ đầu tiên mình nhận được là sự kỷ luật. Và kỳ lạ nó đến không phải từ một ý chí sắt thép, sự cố gắng, gồng ép bản thân. Nó đến từ lý do đủ lớn, mình xem nó là ưu tiên hàng đầu thì mình khóa luôn khung giờ đó và tự khắc mọi thứ sẽ tự vào nề nếp. Việc này thầy Đức cũng có nói trong chương trình Bí Mật Cuộc Sống, về tầm quan trọng của việc viết ra tầm nhìn cuộc sống và mục đích, lý do đủ lớn để hành động. Cũng có những ngày sáng dậy trễ xíu, tối ru con ngủ nằm ngủ quên nhưng cuối cùng vẫn hoàn thành ít nhất 2 thời mỗi ngày mà không cần quá nhiều sự nỗ lực như trước đây. Giai đoạn đầu bản thân mình cũng có những cuộc đấu tranh bên trong. Cũng có những lúc cơ thể cảm thấy mệt mỏi, buồn ngủ. Nhưng mình hiểu đó chỉ là cơ chế bộ não bò sát muốn bảo vệ cơ thể khi bước ra khỏi vùng an toàn, sự thoải mái thường ngày. Mình cũng đọc được một ý rất hay trong cuốn sách "Làm chủ bình minh, sống đời xuất chúng" của Robin Sharma đó là khi mình bắt đầu một thói quen tốt, bước ra khỏi vùng thoải mái, nếu cơ thể phản đối, hãy quyết liệt làm nó. Và khi đó mình nghĩ ngay tới việc thiền, đó chính là lý do mấy ngày gần đây mình tăng thêm 1 thời thiền vào buổi trưa. Và tất nhiên có lý do đủ lớn nhưng nếu đi một mình thì mình nghĩ chưa chắc mình đã đi xa được tới vậy( xa với trước đây chứ mục tiêu là duy trì trọn đời nên 2 tuần cũng mới là khởi đầu. ^^). Một lần nữa lại gửi lời biết ơn sâu sắc tới thầy Đức là người truyền cảm hứng và anh @Vũ Ngọc Hưng là người lập ra nhóm thiền 10X để giúp mọi người duy trì được nề nếp thiền ít nhất 1 thời lúc 4h sáng. Không cần những lời truyền động lực ghê gớm, không cần hô hào khẩu hiệu, không cần phần thưởng hay hình phạt hà khắc gì hết trơn. Tự bản thân mỗi thành viên đều ý thức được tầm quan trọng việc thiền, cứ đều đặn hiện diện cùng nhau vào mỗi thời thiền. Cứ vào phòng zoom cùng mọi người là cảm giác có nguồn năng lượng của Dhamma trợ lực giúp mỗi thời thiền trôi qua nhẹ nhàng, an lạc hơn nhiều.