Jul 23 (edited) • 🐐 Hiện Thực
8 giờ 44 sáng nay, mình vừa đặt cược toàn bộ sự nghiệp online của mình vào bài viết này
8 giờ 44 phút sáng thứ Sáu. Mình đang ngồi trước máy tính gõ những dòng này, và kể từ đúng giây phút này, có một thứ trong đời mình sẽ không còn đường lùi nữa. Mình sẽ nói rõ ở cuối bài.
Nhưng trước hết, mình muốn kể anh chị nghe mình đã từng sống thế nào.
Trước đây mình nghĩ muốn làm việc lớn thì phải đánh đổi.
Tháng 3 năm 2025, ba tháng đầu khởi nghiệp, mình ngủ 3 đến 4 tiếng mỗi đêm. Sáng dậy miệng khô, mắt nặng trĩu, cơ thể rã rời, nhưng tay vẫn mở laptop, như một cái máy không có nút tắt. Giải quyết xong marketing thì sales xuất hiện. Xong sales thì vận hành chờ sẵn. Việc nối việc, không có điểm dừng.
Và cách mình xử lý vòng lặp đó là hạ tiêu chuẩn sống của chính mình xuống.
Giờ ngủ lùi lại.
Bữa ăn qua loa cho xong.
Giờ thiền bị cắt đầu tiên, với đúng một câu quen thuộc trong đầu: "Đang gấp, để sau cũng được."
Lúc đó mình tin rào cản nằm ở thời gian. Mình cần thêm giờ. Cần thêm công cụ. Cần làm nhanh hơn nữa. Nên mình cứ vắt kiệt mình thêm một chút, rồi thêm một chút nữa.
Kể từ khi tham gia 10X Mastermind cùng anh , và 2 tháng gần đây nhất là 10X Scaling, nhận thức đó của mình đã bị lật ngược.
Anh chỉ ra 3 tầng mà hầu hết mọi người nhầm lẫn.
Quản lý thời gian là tầng thấp nhất, vì thời gian không ai kiểm soát được.
Trên nó là quản lý công việc: biết ưu tiên đúng thì thời gian tự được giải phóng.
Và trên cùng là quản lý trạng thái: khi tâm trí bình an, tỉnh táo, mình tự khắc biết việc gì cần làm trước, không cần ai ép.
Nhưng thứ thuyết phục mình không phải là lời giảng. Là cách anh sống. Điều hành nhiều cộng đồng, nhiều dự án cùng lúc, mà anh vẫn đều đặn đi thiền, coi đó là việc không được xê dịch. Mình học thiền nghiêm túc là học từ anh.
Và thế là mình đã làm ngược lại hoàn toàn cách sống cũ. Sau khóa phục vụ thiền lần thứ ba, mình duy trì ngồi thiền Vipassana đủ 2 tiếng mỗi ngày, suốt 21 ngày liên tục sau khi rời trường thiền (và vẫn đều đặn đến bây giờ).
Buổi sáng là thứ thay đổi trước tiên. Trước đây mắt vừa mở là tay đã cầm điện thoại, đầu bị cuốn ngay vào việc dang dở từ hôm qua. Còn bây giờ: mắt mở ra, mình nằm yên, nghe tiếng hơi thở của chính mình, nghe cả âm thanh im lặng của buổi sáng sớm.
Và điều kỳ lạ nhất: việc không ít đi. Mình vẫn hoạt động trong mấy cộng đồng lớn, vẫn viết bài mỗi ngày, vẫn chăm sóc khách hàng, vẫn dạy học. Nhưng mọi thứ chạy trôi chảy hơn hẳn cái thời ngủ 3-4 tiếng và làm như robot.
Mình nhận ra rằng là vấn đề chưa bao giờ là thiếu thời gian hay thiếu kỷ luật. Mà là tâm trí mình chưa bao giờ được nghỉ thật sự.
Và một điều lớn hơn nữa. Dự án có thành hay không, phụ thuộc vào thị trường. Sự nghiệp có lên hay không, phụ thuộc vào thời điểm. Mối quan hệ có sâu sắc hay không, phụ thuộc vào cả người bên kia. Toàn những thứ nằm ngoài tầm tay. Thứ duy nhất trên đời này mình kiểm soát được trọn vẹn là chính bản thân mình. Vậy mà suốt nhiều năm, mỗi lần muốn với lấy những thứ ngoài tầm tay, mình lại buông đúng thứ duy nhất mình đang nắm được.
Có một câu chuyện ngụ ngôn nói đúng điều này, trong cuốn Ngày Xưa Có Một Con Bò của tiến sĩ Camilo Cruz.
Hai thầy trò đi qua một ngôi làng nghèo, ghé xin ngủ nhờ căn nhà tồi tàn nhất. Tám con người chen nhau trong một gian nhà nền đất, mái dột. Tài sản duy nhất của cả gia đình là một con bò gầy buộc ở cột trước sân. Mỗi sáng, nó cho vài lít sữa. Vài lít đó vừa đủ để tám người không chết đói. Và cũng vừa đủ để không một ai trong nhà phải nghĩ đến chuyện làm gì khác.
Sáng hôm sau, trước khi rời đi, người thầy làm một việc khiến cậu học trò sững sờ: ông giết con bò.
Một năm sau, hai thầy trò quay lại. Cậu học trò đi mà lòng nặng trĩu, chuẩn bị tinh thần nhìn thấy một gia đình đã tan nát vì mất nguồn sống cuối cùng. Nhưng đứng trước mắt cậu là một căn nhà mới quét vôi, một vườn rau xanh chạy dài sau nhà, và người chủ nhà đang bận rộn cân rau giao cho khách trong làng. Mất con bò, họ buộc phải cuốc đất trồng rau để sống sót qua những tuần đầu tiên. Rau ăn không hết, họ đem ra chợ. Có tiền, họ mua giống, mở rộng vườn. Tức là khi con bò chết đi, cả gia đình mới bắt đầu thật sự sống.
Lý do mình kể chuyện này là vì: con bò không phải thứ tệ nhất mình có. Nó là thứ vừa đủ tốt để mình không bao giờ thay đổi. Con bò của mình suốt mấy năm qua có tên hẳn hoi. Nó tên là "đang gấp, để sau cũng được." Nó cho mình vài lít sữa mỗi ngày: cảm giác mình đang hy sinh vì việc lớn, trong khi thực chất mình đang bỏ đói thứ duy nhất mình kiểm soát được.
Tuần rồi, lớp mình còn học thêm công thức BEDS-M của Justin Sung, công thức chống trì hoãn mà mình tin là thực chiến nhất trong những gì mình từng học. Chữ B đứng đầu tiên: Burnt Ships. Đốt thuyền. Muốn chiếm được vùng đất mới, việc đầu tiên là đốt những con thuyền có thể chở mình quay về. Khi không còn phương án B, con người mới dùng hết 100 sức của phương án A.
Vậy nên hôm nay mình muốn viết bài này để anh chị em có thể cùng nhau thực hiện: Nghi Thức Thiết Lập Tiêu Chuẩn Mỗi Tháng.
Mỗi tháng một lần, viết ra một tiêu chuẩn mới cho bản thân, công khai, kèm theo cái giá phải trả nếu không giữ được. Chọn đúng con bò của đời mình. Và giết nó trước mặt mọi người.
Mình xin đi trước.
Kể từ giây phút mình gõ dòng chữ này, tiêu chuẩn của mình là: thiền 2 tiếng mỗi ngày, đúng trong những giai đoạn đang chạy dự án lớn.
Anh chị để ý giùm mình chỗ ngược đời: mình chọn đúng giai đoạn khó giữ nhất. Vì đó là lúc con bò kêu to nhất. Đó là lúc câu "đang gấp, để sau cũng được" nghe hợp lý nhất. Tiêu chuẩn chỉ là tiêu chuẩn thật khi nó đứng vững đúng vào lúc mọi thứ xung quanh muốn kéo nó xuống.
Còn cái giá nếu mình không giữ được: mình sẽ giải tán cộng đồng 10X Learning, dừng hẳn công việc dạy và làm việc online, và không xuất hiện nữa.
Mình viết câu đó xong thì tim đập nhanh hơn thật. Nhưng đó chính là dấu hiệu cho biết con thuyền đang cháy.
Giờ đến lượt anh chị.
Việc cần làm chỉ có một. Viết ra cam kết của anh chị theo đúng khung này:
"Kể từ hôm nay, tiêu chuẩn của tôi là [một việc nằm trong tầm kiểm soát của chính tôi]. Nếu không giữ được, tôi sẽ [một hậu quả cụ thể, đủ đau]."
---
P/S:
Hai lưu ý nhỏ khi viết.
Thứ nhất, chọn thứ mình kiểm soát được: giờ ngủ, giờ tập, giờ thiền, số trang sách, số cuộc gặp mình chủ động mở. Đừng cam kết doanh số hay kết quả, vì đó là sữa, và sữa thì phụ thuộc con bò.
Thứ hai, hậu quả phải cụ thể đến mức người khác kiểm chứng được.
Hạn chót: 11 giờ 59 phút tối Chủ nhật, ngày 26 tháng 7.
Còn nếu anh chị đang bận, hoặc thấy mình chưa đủ sẵn sàng để viết ra một câu cam kết như vậy, điều đó hoàn toàn bình thường. Mình sẽ rất vui được đồng hành cùng anh chị ở những dự án khác, vào một thời điểm phù hợp hơn.
Nghi thức này chỉ dành cho người đã sẵn sàng đốt một thứ gì đó. Con bò của mình đã nằm xuống lúc 8 giờ 44 sáng nay.
Con bò của anh chị tên là gì?
Hãy điền bên dưới ạ ❤️
64
280 comments
Thong Lu
7
8 giờ 44 sáng nay, mình vừa đặt cược toàn bộ sự nghiệp online của mình vào bài viết này
The New Rich
skool.com/thenewrich
Bận mà vẫn chưa giàu? Biết nhiều mà chưa làm? Nơi bạn dừng "gánh nước", xây đường ống — giàu cả cuộc sống, từng chút một.
Leaderboard (30-day)
Powered by